Sáng nay, tôi chạy trên đường với một cảm giác vừa buồn cười, vừa có chút bất lực. Người em Văn Nguyễn gọi điện: “Chị ở đâu rồi? Sao giờ này chưa tới họp?”.

Đáng lẽ lúc này tôi đã phải có mặt tại buổi họp cuối năm của Chapter Best tại khu du lịch Văn Thánh, nhưng thay vào đó, tôi lại đang ngắm trạm Metro Tân Cảng lần thứ… hai trong vòng ba mươi phút.
Bình thường tôi hay chọn xe công nghệ cho nhẹ đầu, nhưng hôm nay lại ngẫu hứng muốn tự cầm lái. Và thế là hành trình “thử thách lòng kiên nhẫn” bắt đầu. Google Maps chỉ đến một trạm Metro, tôi thấy lạ nên vòng ra. Đi tiếp, nó lại chỉ vào một chỗ chẳng giống khu du lịch chút nào, tôi lại bỏ qua. Thậm chí, tôi còn tự tin rẽ hẳn vào khu du lịch Tân Cảng vì đinh ninh mình nhớ đúng, để rồi lại phải lủi thủi quay đầu vì nhận ra mình đã nhầm cổng.
Một tiếng đồng hồ loanh quanh, đánh vòng, đi tới rồi lại lùi lui. Tổng cộng ba lần lạc lối chỉ để tìm thấy cái cổng trước của nơi mình cần đến.
Ngồi trong xe, thay vì bực bội đổ lỗi cho cái bản đồ hay đường xá Sài Gòn rắc rối, tôi chợt khựng lại. Tôi nhớ về những bài học Năng Đoạn Kim Cương mà mình đã theo đuổi suốt 3 năm qua. Có một sự thật mà tôi luôn nhắc nhở học viên của mình: không có gì là ngẫu nhiên cả. Việc tôi lạc đường đến ba lần không đơn thuần là lỗi GPS, mà nó đến từ chính những “hạt giống” trong tâm trí mình.
Tôi tự hỏi, có bao giờ mình vô tình đưa ra một chỉ dẫn không rõ ràng khiến ai đó bối rối? Hay có lúc nào tôi đã lãng phí thời gian của người khác, để rồi hôm nay chính thời gian và kế hoạch của tôi bị xáo trộn như thế này?

Khoảnh khắc đó, tôi suýt chút nữa đã để “tâm trí con lừa” trỗi dậy — cái phần não bộ chỉ muốn gào lên bực bội: “Tại sao lại là tôi? Tại sao lại đen đủi thế này?”. Nhưng tôi hiểu, sự tức giận đó chẳng giúp tôi tìm thấy đường, mà ngược lại, nó còn thiêu rụi những hạt giống tốt tôi đã vất vả gieo trồng.
Tôi hít một hơi thật sâu, chọn cách nhẹ nhàng mỉm cười với cái sai của mình. Tôi nhận ra rằng, mọi trải nghiệm đều phụ thuộc 100% vào những gì mình đã gieo. Khi mình đủ tận tâm chỉ lối cho người khác và tôn trọng thời gian của họ, thế giới tự khắc sẽ mở ra cho mình một lộ trình thẳng tắp.

Cuối cùng thì tôi cũng đến nơi, muộn một chút nhưng tâm thế lại bình an hơn bao giờ hết. Hóa ra, đôi khi chúng ta cần “đi lạc” một chút trên những con đường vật lý, để tìm lại đúng hướng đi trong tâm trí mình.
Chiều nay, có lẽ tôi sẽ dành thời gian để chỉ đường cho một ai đó thật tận tâm, hoặc đơn giản là ngồi lại “chụp một tấm selfie tinh thần” để xem suy nghĩ của mình có đang đi đúng hướng hay không.
Bạn có bao giờ nhận ra những sự cố nhỏ nhặt trong ngày lại là tấm gương phản chiếu chính những hạt giống mình đã gieo không?
