Chiếc máy bay từ Pleiku hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất mang theo cả một bầu trời ý tưởng. Lúc đó, tôi ngồi trên ghế máy bay, tay viết lia lịa vào cuốn sổ tay, lòng rộn ràng nghĩ rằng sáng mai thôi, mình sẽ tạo ra một cú bùng nổ. Những ý tưởng ấy lấp lánh và tuyệt vời đến mức tôi tưởng như mình đã nắm chắc trong tay cả một bức tranh hoàn mỹ.

Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có cách thử thách lòng kiên nhẫn của chúng ta theo những cách rất riêng…
Sáng hôm sau, tôi ngồi trước bàn làm việc, xung quanh là sự tĩnh lặng của căn phòng nhưng bên trong đầu lại là một mớ hỗn độn. Những ý tưởng rực rỡ hôm qua bỗng chốc vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ như một bộ xếp hình puzzle bị đổ tung tóe. Tôi loay hoay, cố gắng ghép chúng lại nhưng chẳng tìm thấy đường viền, cũng không thấy được hình hài tổng thể.
Đồng hồ cứ thế trôi. Một tiếng, hai tiếng, rồi nửa ngày vụt mất. Tôi vẫn bận rộn, vẫn gõ máy tính, vẫn lật giở giấy tờ, nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác sợ hãi. Cái sợ của một người vốn quen với kỷ luật và sự tự lập từ năm lớp 1, nay lại thấy mình mất định hướng giữa chính những dự định của mình. Tôi sợ thời gian trôi đi vô ích, sợ rằng mình đang làm những điều chẳng đi đến đâu.
Khi sự mông lung lên đến đỉnh điểm, tôi quyết định dừng lại. Tôi đóng máy tính, dắt xe ra sân và gọi mẹ, gọi con cùng mấy đứa cháu nhỏ: “Cả nhà mình về Củ Chi thôi!”

Chuyến xe lăn bánh rời thành phố khói bụi để về với vùng đất quê hương – nơi tôi đã lớn lên từ những buổi dẫn chương trình đám cưới, những bản tin trên đài truyền thanh huyện ngày nào. Một tiếng rưỡi chạy xe về, một tiếng rưỡi chạy xe lên. Đó không đơn thuần là một chuyến đi, mà là khoảng lặng để tôi thực hiện một “mệnh lệnh” từ trái tim: dành thời gian cho những người thân yêu nhất, những người đã có ơn và là điểm tựa cho tôi suốt hành trình dài.

Kỳ lạ thay, khi đôi tay cầm vô lăng, khi nhìn ngắm nụ cười của mẹ và sự hồn nhiên của đám trẻ qua gương chiếu hậu, tâm trí tôi bắt đầu dịu lại. Trên đường quay về thành phố, những mảnh ghép puzzle rời rạc kia bỗng nhiên tự tìm thấy vị trí của mình. Không còn là những khối màu lộn xộn, bức tranh tổng thể hiện ra rõ mồn một.
Tôi nhận ra mình cần phải làm gì.
Ngay khi về đến nhà, tôi ngồi xuống và viết một mạch xong giáo án cho khóa học Voice to Sale. Đó không chỉ là một khóa học dạy kỹ thuật lấy hơi hay luyến láy thông thường. Nó là sự kết tinh của 30 năm làm nghề giữ giọng, kết hợp với những trí tuệ cổ xưa về hạt giống và nhân quả mà tôi đã may mắn được học.
Có những người luyện giọng cả đời vẫn không chạm đến trái tim người nghe, không phải vì họ thiếu chăm chỉ, mà vì họ thiếu đi cái “nguồn gốc” sâu xa từ bên trong tâm thức. Tôi biết mình đã tìm ra chìa khóa đó – một thứ nội dung đặc biệt mà có lẽ chưa ai kết hợp lại với nhau như thế.
Tôi chợt nhận ra, khi chúng ta cứ mải miết đuổi theo thời gian và những mục tiêu khô khan, ta rất dễ lạc lối. Những lúc mông lung nhất, vội vã nhất, hãy thử dừng lại một nhịp. Hãy dành thời gian để chăm sóc những hạt giống biết ơn, giúp đỡ những người có ơn với mình. Khi tâm ta bình yên và đầy đặn, tự khắc con đường phía trước sẽ sáng rõ.
Đôi khi, để đi nhanh hơn, chúng ta cần phải chọn cách đi chậm lại…
Còn bạn, đã bao giờ bạn thấy mình bận rộn cả ngày nhưng vẫn thấy trống rỗng chưa?

