Nếu ai đó hỏi tôi nơi nào đã đào tạo tôi trở thành một MC chuyên nghiệp, có lẽ tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là cái nhà vệ sinh của đài truyền hình và những đám cưới ở quê.

Năm 2006, tại cuộc thi Người Dẫn Chương Trình Truyền Hình (Én Vàng), trong khi các anh chị thí sinh khác – những người vốn đã là MC chuyên nghiệp ở các sân khấu lớn – đang được makeup chỉn chu, thì có một con bé 18 tuổi đang trốn trong toilet. Tôi đứng đó, soi gương, mồm lẩm bẩm kịch bản, tay chân run lẩy bẩy. Tôi tập đi tập lại hàng trăm, hàng ngàn lần một câu nói, đến mức tiếng vang của giọng mình dội vào vách tường lạnh ngắt trở thành âm thanh quen thuộc nhất.

Đó là hình ảnh của tôi – thí sinh nhỏ tuổi nhất, “nghiệp dư” nhất, và cũng “liều” nhất năm ấy.

Tuổi thơ làm bạn với cái Micro và những lời xì xào
Tôi không phải có tài năng từ nhỏ, giọng nói không có gì đặc biệt. Nhưng từ năm lớp 1, tôi đã “bén duyên” với cái nghề nói. Hồi đó, mỗi tuần tôi đều lên Đài phát thanh huyện Củ Chi để đọc tin. Giọng cô bé con vang lên từ hệ thống loa phát thanh đi khắp các xã, đến mức tôi có hẳn một lượng “fan” hâm mộ chăm chỉ viết thư tay gửi về đài.

Tôi học nói bằng cách bắt chước. Tôi nghe các cô chú phát thanh viên lão làng, nghe đài, rồi tự uốn nắn khẩu hình, tự sửa giọng địa phương. Không ai dạy tôi bài bản cả, người thầy lớn nhất của tôi chính là đôi tai và sự quan sát.

Lớn hơn một chút, tôi bắt đầu hành trình kiếm tiền. Trong khi bạn bè đồng trang lứa chỉ biết cắp sách đến trường, tôi đã lăn lộn khắp các quán cafe, đám cưới, hội nghị ở huyện để làm MC, đi hát. Người ta nhìn vào, xì xào: “Con gái con đứa sướng ca vô loài”, “Ba mẹ nó không biết lo hay sao mà để con đi hát dạo?”.

Những lời đó có đau không? Có chứ. Nhưng tôi gạt ngoài tai tất cả, vì tôi cầm trên tay những đồng tiền do chính mình làm ra. Tôi tự đóng học phí, tự mua xe đạp, thậm chí còn có tiền bao bạn bè đi ăn. Sự tự lập ấy đã tôi luyện cho tôi một bản lĩnh “lì đòn” mà không trường lớp nào dạy được.

Chuyến xe buýt định mệnh và chiếc Áo Dài “Made by Mợ Năm”

Năm 18 tuổi, tôi đọc được thông tin về cuộc thi Én Vàng. Một mình, tôi lén bắt xe buýt từ Củ Chi lên Sài Gòn đăng ký thi. Cứ thế, một mình đi, một mình về, âm thầm qua từng vòng loại. Chỉ đến khi lọt vào Bán kết truyền hình trực tiếp, tôi mới dám gọi điện về thú thật với ba mẹ.

Gia đình tôi vỡ òa. Nhưng rồi nỗi lo ập đến: Tiền đâu mà thi? Đồ đâu mà mặc?

Lúc đó, cậu Tâm – bạn của chú Út – đã dúi vào tay tôi một ít tiền. Cầm những tờ tiền ấy, tôi đã khóc như mưa. Khóc vì tủi thân, vì thấy mình nhỏ bé quá, “thân cô thế cô” quá giữa chốn Sài Gòn hoa lệ. Nhưng cũng khóc vì biết ơn.

Tôi cầm tiền ra chợ vải Soái Kình Lâm, lựa khúc vải ưng ý nhất rồi mang về nhờ mợ Năm may. Mợ Năm là thợ may vườn, chuyên may áo dài, đồ bộ, đồ thường ở quê. Chiếc áo dài đi thi Én Vàng của tôi đã ra đời như thế – không phải từ bản vẽ của nhà thiết kế nổi tiếng, mà từ bàn tay chai sần của người mợ mình.

Ở nhà, ông nội tôi mỗi lần đến giờ thi là lại ra bàn thờ thắp nhang, khấn vái ông bà tổ tiên phù hộ cho “con cháu dòng họ” được rạng danh. Cả dòng họ, cả xóm làng Củ Chi dán mắt vào màn hình tivi để cổ vũ cho con bé Phương Anh. Hành trang đi thi của tôi, ngoài sự nỗ lực, là cả một bầu trời hy vọng của quê hương.

Tỏa sáng theo cách riêng

Vào vòng trong, tôi bốc thăm trúng đề tài về nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – một thử thách quá khó với cô bé 18 tuổi mù mờ thông tin. May mắn thay, MC Quỳnh Trâm – một người chị trong nghề – đã thương tình chia sẻ tư liệu cho tôi. Và đặc biệt, phần thi của tôi còn có sự hỗ trợ của ca sĩ Hồ Ngọc Hà, lúc đó là ca sĩ vừa mới nổi. Hà còn hỏi: “Chị muốn Hà hát bài gì?”.

Đứng trên sân khấu lớn, ánh đèn spotlight rọi thẳng vào mặt khiến tôi lóa mắt. Nhưng chính nhờ vậy, tôi không nhìn thấy khán giả bên dưới, và nỗi sợ hãi bỗng dưng tan biến. Tôi chỉ còn biết nói, nói bằng tất cả ruột gan, bằng hàng ngàn lần tập luyện trong toilet, bằng sự khát khao khẳng định mình.

Đêm chung kết năm đó, cái tên Phương Anh được xướng lên 3 lần:

🏆 Giải Báo chí bình chọn
🏆 Giải Khuyến khích
🏆 Và đặc biệt: Giải Trang phục ấn tượng nhất

Bạn tin được không? Chiếc áo dài “vườn” của mợ Năm, chiếc áo dài của “con nhà nghèo”, đã đánh bại những bộ cánh lộng lẫy đắt tiền khác để giành giải Trang phục đẹp nhất. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng: Giá trị của một bộ trang phục không nằm ở mác giá, mà nằm ở thần thái và câu chuyện của người mặc nó.

Lời nhắn gửi từ cô bé năm ấy

Hôm nay, nhìn lại hành trình 18 năm trước, tôi vẫn thấy tim mình rung lên những nhịp đập bồi hồi.

Tôi kể câu chuyện này không phải để khoe thành tích, mà để nói với bạn rằng: Xuất phát điểm của bạn không quyết định đích đến của bạn.

Bạn có thể không có giọng nói hay bẩm sinh, nhưng bạn có thể luyện tập.

Bạn có thể không có tiền mua đồ hiệu, nhưng bạn có thể tỏa sáng bằng khí chất.

Bạn có thể không có bệ đỡ quyền lực, nhưng bạn có gia đình và những người yêu thương luôn dõi theo.

Đừng sợ mình nhỏ bé. Đừng sợ mình quê mùa. Chỉ cần bạn đủ “lì”, đủ khát khao và không bao giờ bỏ cuộc, thì ngay cả một cái toilet chật hẹp cũng có thể là nơi ươm mầm cho một tài năng tỏa sáng.

Hãy tin vào chính mình, như tôi đã từng tin vào cô bé 18 tuổi năm ấy!

P/s: Nhìn hình là biết hồi nhỏ tôi quê mùa cỡ nào há . Mỗi lần bạn tôi muốn chọc tôi, nó lại lôi cái hình báo đăng ra rồi cười nắc nẻ.